Thứ Sáu, 22/9/2017
  • Trăm năm, chuyện... tưởng cũ càng!

    Năm 1928, bàn về bệnh “Bệnh giả dối quá nặng”, Cụ Phan Bội Châu viết: “Tục ngữ có câu nói rằng “Trăm voi không được một bát xáo”; lại có câu rằng “mười thóc không được một gạo”.

  • Lộc giời?

    TCCSĐT - Từ hơn ba năm trước, Thông chỉ là một nông dân trồng ổi. Giống ổi cao sản du nhập vào địa phương cũng giúp vợ chồng Thông có thu nhập ổn định. Những năm ổi được giá, thu nhập cao hơn tý chút thì gia đình vui lắm. Ấy nhưng, những năm giá ổi xuống thấp, tiền chi mua phân bón và công chăm sóc tăng, vợ chồng buồn chẳng muốn hái ổi, thậm chí cả buổi chẳng thèm nói với nhau câu nào.

  • Nhìn lên? Nhìn... xuống?

    TCCS - Tôi đã tận thấy một con đường “cong... mềm mại” (nhại cách nói của một vị chức sắc ở Thủ đô Hà Nội) đến quyến rũ càng như tôn lên cái dáng vẻ oai phong nhưng thật la đà của một cây cổ thụ ở Thái Lan, vào năm 2005! Tôi chưa thể hiểu được điều “kỳ quặc” ấy, nếu đem cái nhẽ thông thường ở xứ mình ra mà suy.

  • Vãi chài… khen… chê(!)

    TCCS - Chuyện khen chê là chuyện của muôn đời, muôn thời và vốn cũ rích, xưa như... quả đất, ngay từ khắc nó mới sinh ra! Cổ nhân cũng nói: Người khen ta đúng chỉ là bạn ta, người chê ta đúng mới thực là thày ta! Ai cũng thuộc. Nên từ rất lâu rồi, chẳng ai muốn nhắc lại làm gì cho rặm chuyện, thậm chí cho nhiễu sự!

  • “Chạy”... nhiệm vụ

    TCCSĐT - Anh Hùng, công chức làm việc trong viện nghiên cứu trực thuộc một bộ lớn kể với tôi câu chuyện khá trăn trở. Số là vào cuối buổi thông tin thời sự, báo cáo viên mạnh dạn nêu một số vấn đề về thực trạng trong xã hội ta hiện nay. Người này cho rằng, trong những vấn đề “nóng” đang tồn tại, có vấn đề mà hệ lụy của nó thì rất nguy hại và lâu dài. Đó là “chạy”... nhiệm vụ.

  • Những con thò lò... sáu mặt

    TCCS - Ai cũng biết, thò lò là con quay hình lăng trụ có sáu mặt, xoay quanh một trục đứng, xuyên qua tâm nó. Ở mỗi mặt, người ta ghi chấm tròn từ 1 tới 6, thành sáu mặt số. Nó là vật dụng để người ta chơi trò đánh bạc, có từ thời xa xưa.

  • Ba “cần” - Một “không”!

    Trong bước giao thời hiện nay đã lòi ra ngày càng phổ biến những thói nghĩ xa lạ và tệ hành xử nguy hiểm ở không ít người trong bộ máy. Chúng đang cản trở, thậm chí đi ngược lại và làm băng hoại sự cố gắng chung của ta. Một khối u ác tính trong họ đang bộc phát hết sức nhức nhối, cấp bách phải cắt bỏ: ba “cần” - một “không”!

  • Bản cam kết... “công nghiệp”

    TCCSĐT - Trên điện thoại, anh bạn cùng cơ quan cũ với tôi ngày trước vui mừng thông báo, sản phẩm mà anh nghiên cứu bấy lâu nay đã thử nghiệm thành công và được cơ quan chức năng của Nhà nước cấp giấy chứng nhận sản xuất, lưu hành rộng rãi trong toàn quốc. Tối hôm ấy, mặc dù trời mưa tầm tã, nhưng vợ chồng tôi vẫn vượt gần 20km mang theo lẵng hoa đẹp, chúc mừng thành công của anh.

  • Nẻo quan: Chẳng tích... cũng dịch nên tuồng(!)

    TCCS - Có tích mới dịch nên tuồng!
    Ấy là trong chuyện của nghệ thuật sân khấu! Đó là sự hữu hạn nhưng làm nên nét tinh hoa, sự thiêng liêng và vô giá của nghệ thuật sân khấu và sân khấu nghệ thuật!

  • Việc Đảng - “Việc họ”(!)

    TCCS - Trước thềm Đại hội Đảng bộ xã tôi, vô hồi cuộc họp nhóm, họp tổ, tụm năm túm ba, vô hồi con thoi, ngược xóm Bắc xuôi thôn Nam, hệt như hội họ, hội làng... nhưng dù là hội chính, xem ra còn kém thế. Gặp rồi tan, tan lại gặp, lúc đến vồn vã, âm thầm, lúc về ai cũng hỉ hả, tuồng như trúng mánh (!). Để làm gì? Để xin phiếu bầu, nhờ người giới thiệu hộ... Tất tật chỉ thấy nhẹ nhàng, mơn trớn khác hẳn ngày thường. Người đương chức thì xin người thường. Ấy là trò nịnh... ngược (!), hứa hẹn, giao giá... như lời hứa trẻ con cho nhau quả táo, như giao kèo anh cho tôi, tôi lại cho anh. Một, hai, ba... như đôi ta cùng “ù” trên chiếu… bầu cử (!).

  • 3G, 4 cơ quan

    TCCSĐT - Đến công tác tại một tỉnh miền núi phía Bắc lần này, chúng tôi rất ấn tượng bởi các cơ quan Đảng của tỉnh nay tọa lạc trên một ngọn đồi, trong một tòa nhà bốn tầng khang trang, rộng rãi, mỗi cơ quan một tầng, cùng chung một sân chơi cầu lông, xa khu dân cư.

  • Hai “cái tự” nguy hại

    Một ngày cuối năm, tình cờ tôi giở Đại từ điển tiếng Việt ra đọc. Ở mục từ TỰ, với định nghĩa là từ biểu thị hoạt động do chủ thể tiến hành chứ không phải nhờ đến người khác, tôi bỗng cảm thấy có điều đáng suy ngẫm. Có nhiều cái tự rất hay, cũng không ít cái tự không thể nói là không dở.

  • Từ lối học xưa, nghĩ đến lối học nay

    TCCSĐT - Hiếu học là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta, trải qua hàng nghìn năm với biết bao thăng trầm, đạo học vẫn luôn được đề cao. Thế nhưng, theo dòng chảy của thời gian cùng với những tác động của xã hội, sự học “hôm nay” và “hôm qua” đã có khoảng cách rất xa, cùng với đó, nghĩa thầy trò cũng có nhiều thay đổi.

  • Dân vận khéo

    TCCSĐT - Ngày 15-10-1949, Bác Hồ đã viết bài báo “Dân vận” đăng trên báo Sự Thật, cơ quan ngôn luận của Đảng. Bài báo hàm chứa quan điểm, tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh về bản chất dân chủ của Nhà nước ta và về lĩnh vực công tác cực kỳ quan trọng của cách mạng, đó là công tác dân vận.

  • Cần nhiều hơn việc bỏ thư mời, giấy mời

    TCCSĐT - Lâu nay, việc thực hành tiết kiệm ở các cơ quan, tổ chức chính trị, xã hội và các địa phương đang được đẩy mạnh thông qua nhiều hình thức, biện pháp. Đây được xem là tín hiệu đáng mừng, góp phần giảm chi phí, tiết kiệm ngân sách nhà nước.

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10

Tiêu điểm

Chủ tịch nước trả lời phỏng vấn dịp kỷ niệm Việt Nam gia nhập Liên hợp quốc

Là thành viên có trách nhiệm và tích cực trong các hoạt động của Liên hợp quốc, Việt Nam sẽ sát cánh cùng các nước thành viên đề cao các nguyên tắc cơ bản của Hiến chương Liên hợp quốc và luật pháp quốc tế, thúc đẩy các mối quan hệ quốc tế công bằng, bình đẳng, hữu nghị và hợp tác giữa các dân tộc, bảo đảm lợi ích chính đáng của tất cả các nước, nhất là các nước đang phát triển.

Video