Thứ Sáu, 20/7/2018
  • Lời hứa nghị trường

    TCCSĐT - Hơn 15 giờ, dứt cơn mưa rào không lâu, ông Thường, tổ trưởng tổ dân phố số 7 cầm cây thước bằng gỗ, cái giẻ lau và vài viên phấn màu được gói cẩn thận trong túi ni lông đi ra bảng tin. Ông hỳ hục kẻ, rồi cẩn trọng viết nắn nót từng chữ lên chiếc bảng đen dòng thông báo ngay ngắn “kính mời các hộ gia đình đi họp tiếp xúc cử tri tại nhà văn hóa vào tối thứ hai...”

  • Làm giàu - thêm một lời bàn

    TCCSĐT - Người chiến sĩ tôi gặp vào những năm chiến tranh giờ là bí thư chi bộ ở một khu dân cư trong thành phố. Chuyện để nói với nhau mở đầu thường là những hồi ức tình đồng đội ở chiến trường. Loanh quanh chuyện dẫn sang đề tài của ngày hôm nay, theo dòng thời sự, sự kiện mới làm chìm lấp sự kiện có khi chỉ xảy ra cách mấy ngày.

  • Người “xớ rớ” trong tổ chức

    TCCSĐT - Nghị quyết số 18-NQ/TW, ngày 25 tháng 10 năm 2017 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XII đề ra yêu cầu phải “cơ cấu lại và nâng cao chất lượng đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức”, “tinh giản biên chế gắn với cơ cấu lại, nâng cao chất lượng, sử dụng hiệu quả đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức”. Trong tinh giản biên chế, cần đặc biệt chú ý đến nhóm những cán bộ “xớ rớ”.

  • Nhập nhằng... trách nhiệm

    TCCS - Một bộ phận cán bộ lãnh đạo vẫn tự cho mình có được “cái quyền to”, nhưng lại luôn có những biểu hiện “trách nhiệm nhỏ” trong thừa hành việc công. Nếu để cái bóng quyền lực khuếch trương như người “khổng lồ”, trong khi trách nhiệm với dân với nước nhỏ con như “tí hon” thì nguy cơ thoái hóa, biến chất, thậm chí dẫn tới “thân bại danh liệt” là khó tránh khỏi.

  • “Mua danh ba vạn, bán danh ba đồng”

    TCCSĐT - Đừng vì danh mà đánh mất đi những gì cao quý nhất trong mỗi con người, đó là lòng tự trọng. Người lãnh đạo biết hy sinh quyền lợi bản thân vì cái chung, vì quyền lợi của anh em thì uy tín của họ càng cao, anh em càng quý trọng và nể phục. Đấy mới là danh hiệu cao quý nhất, danh hiệu sống mãi trong lòng dân.

  • Đi tìm hình bóng người thầy

    TCCSĐT - “Tôn sư trọng đạo” vốn là truyền thống ngàn đời của dân tộc Việt Nam. Xưa đã vậy, nay có khác. Sứ mệnh giống nhau, mục tiêu không thay đổi, nhưng góc nhìn và khoảng cách thầy - trò, nhà trường - phụ huynh, nền giáo dục - xã hội đang có những chiều không thuần nhất. Tín hiệu vui cũng có, nhưng những chuyện buồn không hiếm.

  • “Văn hóa diễn”

    TCCSĐT - Sau Tết Nguyên đán Mậu Tuất được mấy ngày, Ủy ban nhân dân phường nơi tôi cư trú tổ chức Tết trồng cây. Đến giờ hiệp đồng, khi thành viên câu lạc bộ “tình nguyện xanh” đã tập hợp đông đủ tại thực địa thì cũng là lúc chị Hạnh, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Quận ủy đi xe tới nơi.

  • "Cầu thủ đa năng"

    TCCS - Trong trào lưu bóng đá hiện đại, bóng đá tổng lực, các huấn luyện viên, tuyển trách viên thường coi trọng xu hướng đào tạo, sử dụng các cầu thủ “đa năng” có thể chơi được ở mọi vị trí. Tuy vậy, họ không bao giờ tuyệt đối hóa điều đó. Tài năng của mỗi cầu thủ ở những vị trí chuyên biệt vẫn là tiêu chí hàng đầu trong lựa chọn cầu thủ cho đội bóng của ban huấn luyện. Đa năng hóa cầu thủ vẫn chỉ là một chiến thuật mà thôi.

  • Liêm Sỉ và Quốc Sỉ!

    TCCS - Xem khắp trong lịch sử từ cổ tới kim, dù bất cứ ở đâu, dẫu bất kể thời nào, cổ nhân ta cũng coi trọng, biểu dương, nêu cao và giữ gìn Liêm, Sỉ! Vì đặng làm một người chân chính thì dù là ai, cũng không thể xa rời Liêm, Sỉ!

  • “Ngũ họa”, “Tứ tôn” và “Ngọn lửa” cháy lên!

    TCCS - Việc nước nhà thịnh vượng hay suy vong, dân tộc hùng cường hay bạc nhược... luôn là nỗi bận tâm lớn nhất trong các việc chính sự của muôn triều đại, sự liêm sỉ của ức triệu lòng dân nước nhà. Không một thời kỳ nào, một triều đại nào, một thời khắc nào, một người Việt Nam nào, hễ có lương tri, không nghĩ về chuyện trọng đại đó, trải suốt xưa nay!

  • Lẽ nào không đảo ngược được cái “nghịch lý” ấy?

    TCCS - Những năm qua, Đảng và Nhà nước đã có chủ trương tinh gọn bộ máy, tinh giản biên chế, chuẩn hóa đội ngũ cán bộ, công chức. Chủ trương thật đúng đắn. Dư luận rất đồng tình. Ấy vậy mà, vẫn có một nghịch lý đáng buồn. Chủ trương thì “tinh gọn”, “tinh giản” nhưng trên thực tế thì biên chế vẫn tăng, số lượng đầu mối vẫn ngày càng nhiều.

  • Dân ở… chốn nào?!

    TCCS - Bộ máy vốn đã to, đã đông, đã xa dân một nhẽ, không ít người lại còn thêm cái thói sách nhiễu, vòi vĩnh, thậm chí “hành dân”, “moi dân”, đây đó xỉ vả Nhân dân, y như là… ban phát, “bố thí” hằng ngày, khiến dân không buồn, dân không oán thán, mới là sự… lạ. Đây thì, hành xử của không ít quan chức: “Tốt lễ dễ thưa”, “Thớt có tanh tao ruồi đổ đến”, “Quan thì ở xa, bản nha ở gần”. Nọ trông, công to việc nhớn dân sinh, ở không ít cơ quan, tổ chức, là: “Cha chung không ai khóc”, “Lắm sãi không ai đóng cửa chùa”, “Khua mõ không bằng gõ thớt”...

  • “Biệt phủ”, “đi đêm” và sự minh bạch

    TCCS - Phàm ở đời, những gì to cũng dễ thấy. Những gì vượt trội, dị biệt cũng vậy. Nhưng “thấy” đến đâu, thấy được như thế nào và do đâu mà thấy lại là câu chuyện khác, với nhiều cách tiếp cận, lý giải khác nhau. Chẳng thế mà thời gian vừa qua, trên khắp các tỉnh, thành phố trong cả nước đã nóng ran câu chuyện về những “biệt phủ”, về những khối tài sản khủng… Nhưng có điều lạ, các phương tiện thông tin đại chúng, đặc biệt là mạng xã hội lại chỉ đưa tin, bàn tán, thậm chí mỉa mai, lên án,… về những “biệt phủ”, những khối tài sản khổng lồ, những sự siêu giàu, những ăn tiêu xa hoa, lãng phí,… của các “quan chức” đương nhiệm và đã nghỉ hưu.

  • Sỹ phu tụ hội!

    TCCS - Nhớ thời khai quốc Việt Nam Dân chủ cộng hòa năm 1945, và các năm sau đó cho tới ngày kháng chiến thắng lợi chống thực dân Pháp, suốt chín, mười năm liền, xem các Chính phủ của ta: Đó là các Chính phủ của toàn dân tộc, mà trí thức chiếm một vị trí xứng đáng, đã góp phần cùng toàn dân tộc đưa đất nước vượt qua tình thế “ngàn cân treo sợi tóc” sinh tử, vừa kháng chiến vừa kiến quốc cực kỳ khó khăn lúc bấy giờ và tới ngày kháng chiến thắng lợi.

  • Cái sự... chọn người

    TCCS - Nhiều chục năm qua, nom những sự chọn người trong thiên hạ, mấy bận rắp toan biên lại và nhẩm bụng đem bố cáo. Nhưng, lòng còn e ngại, bởi chửa hợp thời. Vả nữa, còn càng ngại rằng, chả ai muốn nghe. Hay nghe rồi chẳng động lòng hoặc lại nghĩ “ý này ý khác”. Nên đem cất kỹ tận nơi đáy hòm. Lại ngặt đó toàn là những chuyện “trung ngôn nghịch nhĩ” cả. Đâm ra, lại... đợi!

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10

Tiêu điểm

Phát biểu của Chủ tịch nước tại Hội nghị biểu dương người có công

Ngày 19-7, tại thành phố Vũng Tàu (tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu), Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội, Báo Nhân dân phối hợp với Bộ Quốc phòng, Bộ Công an và Ủy ban Nhân dân tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu tổ chức Hội nghị biểu dương người có công với cách mạng tiêu biểu toàn quốc năm 2018.

Video